Tuần
qua, đọc trên mạng thấy thiên hạ phê phán, kêu gọi tẩy chay hàng loạt
cuốn sách đồ sộ về Đặng Tiểu Bình. Giật mình thấy, nếu có quá nhiều nhà
xuất bản Việt Nam rất khách quan vô tư dịch và in nguyên xi sách của Tàu
ca ngợi nhân vật nổi tiếng này, thì sao lại không có đến một cuốn sách
nào của tác giả Việt Nam nghiên cứu về Đặng Tiểu Bình, trong đó có câu
chuyện mà kẻ xâm lược, kẻ giết người hàng loạt Đặng Tiểu Bình xua quân
tấn công toàn tuyến biên giới Bắc Việt Nam, để “dạy cho Việt Nam một bài
học”? Không ai nói lại hay được phép nói lại sự thật đẫm máu năm
1979? Tôi nhớ lại không khí căng thẳng tại cuộc họp điểm báo tháng 2 năm
1997, khi Đặng Tiểu Bình tạ thế, tờ Thời báo Kinh tế Sài Gòn đã có bài
viết về tư tưởng cải cách kinh tế của nhân vật, đồng thời nói rõ Đặng
Tiểu Bình LÀ KẺ ĐÃ PHÁT ĐỘNG CUỘC CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC VIỆT NAM. Tiếp
nhận phê phán nặng nề từ Ban Tuyên huấn, Tổng Biên tập Võ Như Lanh điềm
tĩnh trả lời, đó là sự thật lịch sử và tôi là nhà báo Việt Nam, tôi có
trách nhiệm nhắc bạn đọc của tôi về điều đó. Sau này, trong bài
báo tưởng nhớ anh (vẫn còn trên mạng), ban biên tập TBKTSG còn nhắc quan
điểm này: “Anh cho rằng một khi đã tin tưởng điều gì là đúng và cần
thiết phải thông tin thì hãy thông tin, sau khi đã cân nhắc đầy đủ lợi
hại và sẵn sàng đón nhận những khó khăn có thể đến. Như khi Đặng Tiểu
Bình qua đời vào tháng 2-1997, anh đã chủ trương đưa tin nói rõ cả những
mặt sáng và mặt tối của nhân vật này”. Nói chuyện Đặng Tiểu Bình,
không thể không buồn cười nhớ tới nhân vật được biết đến nhiều hơn và
ái mộ rộng khắp Việt Nam: vua Càn Long. Nhiều tháng, năm, truyền hình
Việt Nam chiếu liên tu bất tận những tập phim về vị “minh quân xuất
chúng” Càn Long khiến khán giả Việt yêu quí say mê, rồi yêu luôn tài tử
Trương Thiết Lâm, Trương Quốc Lập. Nhiều ký sự về đời tình ái của hai
tài tử này một dạo bán rất chạy, giăng đầy mặt báo . Duy có những
điều về vua Càn Long liên quan trực tiếp tới Việt Nam thì hầu như rất xa
lạ, hầu như sau này chưa thấy báo nói tới. Tháng 7 năm 1788, Lê Chiêu
Thống sai người sang Trung Quốc cầu viện.. Cuối năm 1788, chính vua Càn
Long sai Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị chỉ huy hơn 29 vạn quân, hộ
tống Lê Chiêu Thống về Việt Nam, vào chiếm đóng Thăng Long. Đúng ngày 22
tháng 12 năm 1788, Bắc Bình vương Nguyễn Huệ xuất quân tiến ra Bắc Hà.
Đêm 30 Tết âm lịch, quân Tây Sơn đã đánh tan 29 vạn quân Thanh, và trưa
mồng 5 Tết Kỷ Dậu – 1789, quân Tây Sơn tiến vào Thăng Long. Tôn Sĩ Nghị
dẫn tàn quân bỏ chạy, tổn thất lớn. Giật mình, 1789-1979. Vậy là
từ khi vua Càn Long định chiếm Đại Việt bị thất bại, cho đến cuộc xâm
lược của Đặng Tiểu Bình là tròn 190 năm. Những mảnh lịch sử Việt Nam
liên hệ đến họ đã được nói rõ ràng, công bằng đến đâu? Chuyện đó
cũ, còn chuyện này mới tinh. Hôm qua, tờ Petrotimes đưa tin: Nhân dân
Nhật báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc hôm 25/2 có bài kêu gọi quân đội
nước này hãy “dạy cho Mỹ một bài học” nếu Washington tiếp tục có những
hành động táo bạo. Tờ báo cũng chung gốc với Nhân Dân Nhật Báo là Hoàn
cầu Thời báo thì rổn rảng hơn, quy cho Mỹ đang làm rùm beng chuyện Trung
Quốc triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa HQ-9 ở Hoàng Sa.””là không
chỉ gây áp lực cho Bắc Kinh về vấn đề biển Đông mà còn kích động xung
đột giữa Bắc Kinh với các nước khác”. Trung Quốc có đánh Mỹ không?
Chưa biết. Tuy vậy, điều lạ là lần này, Trung Quốc xả cảng cho cơ quan
ngôn luận chính thức của Đảng và nhà nước Trung Quốc nhắm thẳng Mỹ mà
hăm dọa kích động như vậy. Rõ ràng là Trung Quốc đã cân nhắc kỹ,
đã chơi rất bản lĩnh, rất có tính toán trong cuộc chiến truyền thông.
Binh chủng nào, lúc nào, nói gì, “ton” gì, nhắm vào ai… là có đủ loại để
nghênh chiến, thay đổi rất linh hoạt để đạt nhưng kết quả khác nhau,
chứ không hoàn toàn đồng phục và đơn điệu nhàm chán. Nhớ hồi chiến
tranh, ta đánh ba thứ quân, phối hợp chính quy với du kích. Vậy sao lúc
ngư dân sôi sục vì bị rượt đuổi, bắn, giết, cướp tàu khi ra khơi làm ăn
trong biển của mình thì báo chí của Mặt trận, của Hội Nghề cá, của Hội
Phụ nữ, Thanh niên… không thể lên án tội ác, đòi bồi thường, đòi quốc tế
có thái độ với kẻ ý lớn hiếp đáp? Nhiều loại báo, đại diện nhiều đối
tượng nhiều giọng, nhiều nội dung, nhiều cách thức tham gia linh hoạt
vào cuộc chiến; mà bây giờ làm vậy cũng là “học” cách họ đang xài đủ thứ
binh chủng vậy thôi. Rõ ràng trong một thế giới hội nhập, ta cần
tính lại chiến lược, sách lược cho cuộc chiến truyền thông. Sách nghiên
cứu về chiến lược của kẻ thù phương Bắc xâm lược Việt Nam. Phim về cuộc
tiến quân anh hùng của Quang Trung và biềt bao anh hùng khác. Báo chí
của nhiều tầng lớp nhân dân vốn trực tiếp hứng chịu nhiều đau thương
tang tóc từ kẽ thù, lẽ nào chỉ có sự câm lặng đồng phục? V. K. H. Nguồn: FB Vũ Kim Hạnh